Những bài thơ về mùa thu hay nhất trong phong trào thơ mới

“Nắng thu gió với lao xao

Màu vàng non nhẹ đầy trào khoảng không

Con đò đợi khách bên sông

Nước mềm như giải lụa hồng vắt ngang.”  – Chu Long

Bên cạnh mùa xuân, mùa thu cũng là niềm cảm hứng bất tận của thơ ca. Khác với những mùa khác, mùa thu mang trong mình cái nhẹ nhàng, đằm thắm và trong ngần của hồn người, có thể nói khi viết về mùa thu, tâm trạng con người cũng bất chợt được thanh lọc, trở về với những gì nguyên khôi nhất của tâm hồn. Trong dòng chảy của thời gian, chúng ta đã chứng kiến sự ra đời của rất nhiều tác phẩm xuất sắc về mùa thu, đặc biệt là trong phong trào thơ mới

Những bài thơ về mùa thu hay nhất trong phong trào thơ mới

1. Đây mùa thu tới

Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,
Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng;
Đây mùa thu tới – mùa thu tới
Với áo mơ phai dệt lá vàng.
 
Hơn một loài hoa đã rụng cành
Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh;
Những luồng run rẩy rung rinh lá…
Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh.
 
Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ…
Non xa khởi sự nhạt sương mờ…
Đã nghe rét mướt luồn trong gió…
Đã vắng người sang những chuyến đò…
 
Mây vẩn từng không, chim bay đi,
Khí trời u uất hận chia ly
Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói
Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì.

Xuân Diệu là một hồn thơ rạo rực, luôn tràn đầy sức sống, nhưng với “đây mùa thu tới” hoàn toàn khác biệt. Đó là một hồn thơ bị nỗi buồn đánh lưới, Cảnh sắc mùa thu trong bài Đây mùa thu tới thấm một nỗi buồn. Đó là cái buồn muôn thuở, nhưng cũng là cái buồn của thời đại, cái buồn của riêng “thơ mới”. Buồn vì cái lạnh len lỏi đâu đây gợi nỗi cô đơn, buồn vì sự chia lìa từ hoa cỏ, chim muông đến con người. Buồn vì một nỗi nhớ nhung ngẩn ngơ phảng phất trong không gian và trong lòng người. Bài thơ vừa nổi bật được cái đẹp của thu, vừa phảng phất cái buồn của người.

2. Tiếng thu

Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức?
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ?
 
Em không nghe rừng thu
Lá thu kêu xào xạc
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô?

Một bài thơ trong ngần khi viết về mùa thu, ta có cảm tượng mùa thu đang lướt qua thật khẽ trên phím đàn của ngôn từ, với những gì nhẹ nhàng nhất, thơ ngây nhất. Đây là bức tranh thiên nhiên được vẽ bằng hồn, bằng cả điệu nhạc rất riêng của tâm hồn thi sĩ. Bởi thế, người đọc cũng phải dùng hồn để chiêm ngưỡng nó, chứ không thể ngắm nó bằng lý trí tỉnh táo. Một bài thơ tưởng chừng có sự rời rạc về ý thơ, song lại thống nhất về tình cảm, tràn ngập tính nhạc và tính họa. Sự kết hợp tài tình giữa mùa thu và hình ảnh con người đã vẽ nên cảnh sắc tuyệt đẹp không thể trộn lẫn.

3. Thu

Hôm qua thu mới về,
Với một cành hoa gẫy.
Sương nặng gieo đầu tre,
Lạnh tràn theo gió đẩy.
 
Thu tới trong vườn bên;
Ngợ ngàng màu cúc mới.
Đêm qua bên láng giềng,
Êm tựa nhàn, thu tới.
 
Cô gái nhỏ thung dung
Qua miếng vườn hoa nhỏ.
Đất nằm im dưới cỏ,
Hoa tạ màu nhớ nhung.

Bài thơ vẫn giữ trọn vẹn một hồn thơ bị nỗi buồn đan lưới, mùa thu của Huy Cận vừa có cái đặc trưng của mọi mùa thu, vừa cái đặc sắc được nhìn qua con mắt của người thi sĩ. Sức sống có, những bị chi phối bởi cảnh buồn, nỗi cô đơn ngập tràn. Vì vậy, cũng tạo nên những sắc thái không thể trộn lẫn trong mùa thu của ông. 

5. Khi thu rụng lá

Em có bao giờ nói với anh
Những câu tình tứ thuở ngày xanh,
Khi thu rụng lá bên hè vắng
Tiếng sáo ngân xa vẳng trước mành
 
Em có bao giờ nghĩ tới anh
Khi tay vin rũ lá trên cành?
Cười chim cợt gió nào đâu biết:
Chua chát lòng anh biết mấy tình?
 
Lòng anh như nước hồ thu lạnh,
Quạnh quẽ đêm soi bóng nguyệt tà…
Ngày tháng anh mong chầm chậm lại,
Hững hờ em mặc tháng ngày qua…
 
Mùa đông đến đón ở bên sông,
Vội vã cô em đi lấy chồng;
Em có nhớ chăng ngày hạ thắm:
Tình anh lưu luyến một bên lòng?

Có vẻ như Lưu Trọng Lư đặc biệt dành tình cảm cho mùa thu của trần gian. Đặc biệt, bài thơ trên có sự lồng ghép của hình ảnh tình yêu đôi lứa, vừa có cái lãng mạn của tình yêu, song vừa có cái đau nhói khi tình không thành. Mùa thu chứng kiến cho tình cảm chàng trai, nay lạnh lẽo như hồ nước thu lạnh khi em đã không còn bên. Mùa thu của sự chia ly, của nỗi buồn u uất đã được tác giả diễn tả xuất sắc.

5. Cuối thu

Lụa trời ai dệt với ai căng, 
Ai thả chim bay đến Quảng Hàn, 
Và ai gánh máu đi trên tuyết, 
Mảnh áo da cừu ngắm nở nang.
 
Mây vẽ hằng hà sa số lệ, 
Là nguồn ly biệt giữa cô đơn. 
Sao không tô điểm nên sương khói, 
Trong cõi lòng tôi buổi chập chờn.
 
Đây bãi cô liêu lạnh hững hờ, 
Với buồn phơn phớt, vắng trơ vơ. 
Cây gì mảnh khảnh run cầm cập, 
Điềm báo thu vàng gầy xác xơ.
 
Thu héo nấc thành những tiếng khô. 
Một vì sao lạ mọc phương mô? 
Người thơ chưa thấy ra đời nhỉ? 
Trinh bạch ai chôn tận đáy mồ?

Hàn Mặc Tử – một hồn thơ điên loạn, khác biệt với những nhà thơ cùng thời, từng chìm đắm trong máu – hồn – trăng, những bóng ma và thế giới siêu thực. Song, nhà thơ vẫn có những vần thơ vô cùng đẹp về thiên nhiên con người, điển hình là bài thơ về mùa thu trên, đồng thời vẫn giữ được những đặc sắc của mình. Mùa thu của Hàn Mặc Tử, có chút đáng sợ, nhuốm màu tâm linh, và nỗi buồn lạnh lẽo, gắn liền với những hình ảnh siêu thực. Song, đồng thời cũng rất đẹp, mùa thu vẫn giữ được cái lạnh lẽo vốn có của nó.

Mùa thu là một mùa gợi nhiều cảm hứng cho các nhà thơ, gắn liền với nỗi buồn và cái lạnh man mác. Các nhà thơ mới, với tài năng của mình đã làm nổi bật những điểm rất khác, sáng tạo cách viết về mùa thu hoàn toàn mới mà dòng thơ cũ chưa làm được.

Thảo Nguyên

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *