Những trích dẫn ấn tượng nhất trong sách Dám bị ghét

Tại sao bạn cứ phải sống theo khuôn mẫu người khác đặt ra? Thông qua cuộc đối thoại giữa chàng thanh niên và Triết gia, cuốn sách được trình bày một cách sinh động và hấp dẫn những nét chính trong tư tưởng của nhà tâm lý học Alfred Adler. Dám bị ghét sẽ giúp bạn thoát ra khỏi vùng an toàn để tự tin tỏa sáng. Hãy AnyBooks điểm lại những trích dẫn ấn tượng nhất trong sách nhé!

  1. Hãy nhớ, cậu không sống để đáp ứng mong đợi của người khác, thì người khác cũng không sống để đáp ứng mong đợi của cậu. Nếu đối phương hành động không như mình muốn, cũng không được tức giận. Vì đó là điều đương nhiên.
  2. Cậu bất hạnh không phải do quá khứ và hoàn cảnh, càng không phải do thiếu năng lực. Cậu chỉ thiếu “can đảm” mà thôi. Nói một cách khác, cậu không đủ “can đảm dám được hạnh phúc”
  3. Ý nghĩa của việc cống hiến cho người khác không phải là hy sinh bản thân. Thậm chí, Adler còn rung hồi chuông cảnh tỉnh, gọi kiểu người hy sinh cuộc đời mình vì người khác là “kẻ thích ứng quá mức với xã hội.” Tóm lại, cống hiến cho người khác không phải là vứt bỏ “cái tôi” để hết mình vì ai đó, mà là một cách để thực sự cảm thấy giá trị của “cái tôi”.
  4. Hãy tưởng tượng cuộc đời của chúng ta giống hệt như một sân khấu. Chính vì đang chiếu ánh sáng mờ nhạt vào cuộc đời nên mới cảm thấy mình nhìn thấy cả quá khứ lẫn tương lai. Nhưng nếu rọi đúng đèn chiếu cường độ mạnh vào “ngay tại đây, vào lúc này” thì sẽ không thấy quá khứ và tương lai nữa. Việc cảm thấy mình nhìn thấy quá khứ, cảm thấy mình dự đoán được tương lai là bằng chứng của việc cậu chưa sống hết mình “ngay tại đây, vào lúc này” mà chỉ đang sống trong ánh sáng mờ nhạt mà thôi. Rọi đèn chiếu vào duy nhất một chỗ “ngay tại đây, vào lúc này” chính là sống một cách nghiêm túc và trân trọng nhất với những gì ta có thể làm được lúc này.
  5. Lời nói dối cuộc đời lớn nhất, đó là không sống “ngay tại đây, vào lúc này” mà chỉ chìm đắm trong quá khứ, mơ mộng về tương lai, chiếu ánh sáng mờ nhạt vào cả cuộc đời, tưởng rằng mình đã thấy gì đó. Từ trước đến giờ, cậu vẫn luôn bỏ qua cái “ngay tại đây, vào lúc này” mà chiếu đèn vào quá khứ và tương lai vốn không tồn tại. Cậu đã lừa dối chính cuộc đời mình, đánh mất những khoảnh khắc không thể thay thế.
  6. Cho dù cậu trải qua những khoảnh khắc như thế nào, cho dù có người ghét cậu, chỉ cần cậu không đánh mất ngôi sao dẫn đường là “cống hiến cho người khác” thì cậu bé không lạc lối và làm gì cũng được. Hãy cứ sống tự do, ai ghét mình thì cứ để họ ghét mình. Hãy sống từng khoảnh khắc trọn vẹn, như đang khiêu vũ vậy. Không cần ganh đua với ai, cũng chẳng cần đích đến. Cứ khiêu vũ, chắc chắn rồi sẽ tới một nơi nào đó. Ý nghĩa cuộc đời đối với cậu sẽ chỉ sáng tỏ khi cậu khiêu vũ mình “nga y tại đây, vào lúc này”.

  1. Quả thực ví cuộc đời như một câu chuyện là một cách nhìn thú vị. Nhưng nếu làm thế ta sẽ nhìn thấy “ngày mai lờ mờ” ở phía bên kia câu chuyện. Không những thế, ta còn cố sống theo câu chuyện đó. Ta cho rằng cuộc đời mình thế này nên không thể sống khác, còn xấu xa thì không phải lỗi của ta, mà là tại quá khứ, hoàn cảnh. Quá khứ được nêu ra ở đây không là gì khác ngoài một sự bao biện, một lời nói dối cuộc đời.
  2. Người có sự bất ổn về tâm thần thường dùng những từ “mọi người”, “lúc nào cũng” hoặc “tất cả”, theo kiểu “Mọi người đều ghét tôi”, “Lúc nào cũng chỉ mình tôi chịu thiệt”, hay “Tất cả đều sai hết. Tâm lý học Adler coi đó là lối sống “thiếu hài hòa với cuộc đời” chỉ nhìn phiến diện mà suy diễn ra toàn bộ. Do Thái giáo có dạy thế này: “Trong số mười người sẽ luôn có một người phê phán anh về mọi việc. Người đó ghét anh và anh cũng không thể ưa được người đó. Đồng thời, trong số đó cũng sẽ có hai người có thể trở thành bạn, chấp nhận mọi thứ ở anh. Bây giờ còn lại chẳng thuộc về loại nào cả.”
  3. Đừng đánh giá người khác “đã làm được gì” mà hãy bày tỏ niềm vui, nói lời cảm ơn đối với chính việc họ tồn tại. Nếu suy nghĩ trên cấp độ tồn tại thì chỉ cần chúng ta “có mặt ở đây” đã là có ích cho người khác, đã là có giá trị rồi. Đó là sự thật không có gì phải nghi ngờ. Giả sử mẹ cậu gặp tai nạn giao thông. Bà ấy ở trong tình trạng hôn mê, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng. Lúc này, cậu không hề nghĩ xem mẹ mình “đã làm được gì” nữa, chỉ cần bà còn sống là hạnh phúc rồi, chỉ cần hôm nay tính mạng của bà vẫn còn là hạnh phúc rồi. Tôi có thể nói về chính cậu điều tương tự như vậy. Nếu tính mạng cậu gặp nguy hiểm, thì khi cậu vừa được cứu sống, những người xung quanh hẳn sẽ cảm thấy vui mừng vì “cậu đang tồn tại”. Họ không đòi hỏi hành vi trực tiếp gì từ cậu cả, chỉ riêng việc cậu bình an vô sự, cậu tồn tại ở đây, lúc này đã khiến họ biết ơn lắm rồi.
  4. Trong hành vi khen ngợi bao hàm ý “đánh giá của người có năng lực dành cho người không có năng lực”. Do đó được khen sẽ khiến con người dần hình thành niềm tin “mình không có năng lực”. Nếu “được khen ngợi” trở thành mục đích, rốt cuộc cậu sẽ chọn cách sống nương theo giá trị quan của người khác.

Cảm ơn bạn đọc đã luôn theo dõi và ủng hộ AnyBooks!

Mua sách Dám bị ghét Tại đây

Xem thêm:

  • Những câu nói, trích dẫn hay về tuổi trẻ nhiệt huyết
  • Những câu nói hay về học tập tạo động lực cho bạn cố gắng
  • Những trích dẫn sách hay truyền cảm hứng học tập và làm việc

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *