Văn mẫu lớp 7: Viết bài văn trình bày cảm xúc đối với một sự việc để lại cho em ấn tượng sâu sắc

Văn mẫu lớp 7: Viết bài văn trình bày cảm xúc đối với một sự việc để lại cho em ấn tượng sâu sắc

Những sự việc xảy ra trong cuộc sống sẽ để lại cho con người nhiều ấn tượng. Vì vậy, Download.vn giới thiệu tài liệu Bài văn mẫu lớp 7: Viết bài văn trình bày cảm xúc đối với một sự việc để lại cho em ấn tượng sâu sắc.

Bạn đang đọc: Văn mẫu lớp 7: Viết bài văn trình bày cảm xúc đối với một sự việc để lại cho em ấn tượng sâu sắc

Văn mẫu lớp 7: Viết bài văn trình bày cảm xúc đối với một sự việc để lại cho em ấn tượng sâu sắc

Bài văn trình bày cảm xúc đối với một sự việc

Nôi dung bao gồm dàn ý và 5 bài văn mẫu lớp 7. Hãy cùng theo dõi tài liệu chi tiết ngay sau đây.

Đề bài: Viết bài văn trình bày cảm xúc đối với một sự việc để lại cho em ấn tượng sâu sắc.

Trình bày cảm xúc đối với một sự việc để lại cho em ấn tượng sâu sắc

    Dàn ý bài văn trình bày cảm xúc đối với một sự việc

    1. Mở bài

    • Giới thiệu về sự việc mà em muốn bày tỏ tình cảm, suy nghĩ.
    • Bày tỏ tình cảm, ấn tượng ban đầu của em về sự việc đó.

    2. Thân bài

    – Giới thiệu chung:

    • Sự việc đó là gì?
    • Xảy ra ở đâu?
    • Khi nào?

    – Kể lại diễn biến sự việc theo một trình tự nhất định.

    – Điều gì khiến em cảm thấy ấn tượng nhất?

    – Trình bày cảm xúc, suy nghĩ về sự việc đó: vui vẻ, hạnh phúc hay bất ngờ…

    – Lí giải vì sao em lại có cảm xúc, suy nghĩ đó?

    3. Kết bài

    Khẳng định lại tình cảm, suy nghĩ của em đối với sự việc được kể.

    Bài văn trình bày cảm xúc đối với một sự việc – Mẫu 1

    Những sự việc xảy ra trong cuộc đời đều đem đến một bài học cho mỗi người. Và em cũng đã trải qua một sự việc khiến em nhớ mãi.

    Đầu năm học lớp bảy, gia đình của em chuyển vào Nam sống. Em phải học ở một ngôi trường mới. Do tính cách khá nhút nhát, em chưa làm quen được với nhiều bạn trong lớp. Em còn nhớ đó ngày hôm đó, lớp em có giờ kiểm tra môn Ngữ Văn. Khi em đang ngồi ôn tập lại bài thì nghe thấy có bạn gọi tên mình:

    – Thúy Hạnh ơi, cậu có bút bi màu đen không? Cho tớ mượn một chiếc với. Lát nữa có giờ kiểm tra mà bút của tớ hết mực mất rồi. Chẳng có bạn nào đem theo bút bi đen cả.

    Em quay lại thì nhận ra đó là Hà Phương – người bạn ngồi phía sau em. Cả chỉ chào hỏi nhau khi em mới chuyển vào lớp. Dù vậy, em vẫn vui vẻ mở hộp bút của mình ra, rồi đưa bạn chiếc bút còn lại của mình.

    – Mình có! Cho bạn mượn này!

    Bạn mỉm cười rồi nhìn hỏi em:

    – Mình cảm ơn bạn nhé!

    Em nói với bạn:

    – Không có gì đâu!

    Sau giờ kiểm tra hôm đó, vào giờ ra chơi, Hà Phương trả bút cho em. Bạn còn chủ động bắt chuyện với em. Cả hai đã trò chuyện rất vui vẻ. Em nhận ra mình và Phương có rất nhiều điểm chung. Kể từ hôm đó, chúng em đã trở thành những người bạn tốt của nhau.

    Sự việc xảy ra lần đó đã giúp em làm quen thêm được một người bạn mới. Em rất trân trọng tình bạn với Hà Anh. Em cũng mong rằng cả hai sẽ luôn là những người bạn tốt của nhau.

    Bài văn trình bày cảm xúc đối với một sự việc – Mẫu 2

    Có những sự việc xảy ra khiến chúng ta cảm thấy nhớ mãi. Và bản thân tôi cũng đã từng trải qua những sự việc như vậy.

    Hồi ấy, dù là con gái nhưng tôi lại rất nghịch ngợm. Năm lớp năm, tôi thường tham gia cùng các bạn con trai vào những trò nghịch phá. Một lần, chúng tôi rủ nhau trốn tiết học thể dục để ra ngoài cổng trường mua quà vặt. Nhưng không may, cả nhóm đã bị cô giáo bắt gặp. Cô đã yêu cầu chúng tôi nhanh chóng trở lại lớp. Cuối buổi hôm ấy có giờ sinh hoạt, cô giáo đã nghiêm túc phê bình chúng tôi trước cả lớp. Và cô cũng nói rằng sẽ đến gặp và trao đổi với phụ huynh. Khi đó, vì còn nhỏ nên tôi chỉ cảm thấy sợ hãi. Nhưng trong lòng không hề cảm thấy có lỗi.

    Ngày hôm sau khi cô giáo đến nhà nói chuyện với mẹ xong và ra về. Mẹ đã gọi tôi đến bên và nhắc nhở. Chính vào lúc đó, tôi đã có những thái độ và lời nói không lễ phép với mẹ. Đến khi nhận được lá thư của bố viết cho tôi. Bố đã nghiêm khắc phê bình thái độ đó của tôi. Và kể lại những kỉ niệm khi tôi còn thơ ấu, mẹ đã phải thức suốt đêm để chăm sóc cho tôi ở bệnh viện khi tôi bị ốm. Bức thư của bố khiến tôi vô cùng xúc động và cảm thấy có lỗi. Chiều hôm ấy, khi mẹ đi làm về, tôi ngập ngừng chạy đến ôm lấy mẹ, xin lỗi mẹ. Nước mắt tôi cứ thế rơi lúc nào chẳng hay. Mẹ cũng khóc và an ủi tôi. Bố vừa đi làm về thấy hai mẹ con ôm nhau khóc thì cũng chạy đến ôm lấy chúng tôi.

    Kể từ đó, tôi dường như trưởng thành hơn. Tôi đã biết giúp đỡ bố mẹ những công việc vặt trong gia đình. Cũng trở nên ngoan ngoãn hơn, chịu khó học tập hơn. Tôi cũng hiểu được rằng, cho dù có thế nào. Bố mẹ cũng luôn bao dung và yêu thương tôi vô điều kiện.

    Một sự việc để lại cho tôi bài học vô cùng quý báu và giá trị. Tôi sẽ cố gắng để hoàn thiện bản thân hơn, khiến cho bố mẹ cảm thấy tự hào.

    Bài văn trình bày cảm xúc đối với một sự việc – Mẫu 3

    Đất nước Việt Nam có truyền thống văn hóa lâu đời. Những dịp lễ Tết cổ truyền với nét phong tục độc đáo. Hằng năm, tôi đều háo hức chờ đợi đến dịp Tết Nguyên Đán.

    Mùa xuân về, tiết trời trở nên ấm áp hơn. Quê hương như được khoác lên một tấm áo mới. Những con đường sạch sẽ, tấp nập các phương tiện giao thông đi lại. Làng xóm được trang trí rực rỡ cờ đỏ sao vàng. Còn khu chợ đông vui, nhộn nhịp người mua kẻ bán. Rất nhiều mặt hàng Tết được bày bán như thịt cá, rau củ, bánh kẹo, mứt tết… Tiếng trò chuyện thật rộn ràng, vui tươi. Khuôn mặt mọi người đều háo hức, đón chờ một năm mới sắp sang.

    Đẹp nhất phải kể đến những khu chợ hoa. Rất nhiều loài hoa đang khoe sắc thắm để chào đón một mùa xuân đang về như lan, cúc, thược dược… Và không thể thiếu được vào dịp Tết phải kể đến hoa đào, hoa mai hay cây quất. Ai cũng mong muốn chọn được một cây thật đẹp để về chơi Tết. Khi ngắm nhìn trăm loài hoa rực rỡ, tôi cảm thấy thật rộn ràng, xao xuyến.

    Những ngày giáp Tết, mọi người trong gia đình cùng nhau dọn dẹp nhà cửa. Mỗi người một việc, tuy có mệt mỏi nhưng lại thật vui vẻ. Khi người lớn bận rộn chuẩn bị mua sắm thì trẻ em lại háo hức vì sẽ được mua quần áo, giày dép mới. Tôi thích nhất là được ngồi xem ông bà, bố mẹ gói bánh chưng. Chiều ba mươi Tết, mọi người quây quần bên mâm cơm Tất niên ấm cúng. Cả gia đình vừa ăn uống, vừa trò chuyện với nhau về những điều đã xảy ra trong một năm vừa qua. Không khí thật ấm áp và thân tình biết bao!

    Đến đêm giao thừa, mọi người cùng quây quần bên chiếc vô tuyến nhỏ để xem chương trình Táo Quân. Tôi thích nhất là được thức đến mười hai giờ đêm để đón chờ khoảnh khắc giao thừa và xem pháo hoa. Sau đó, tôi còn chúc Tết ông bà, bố mẹ và được nhận được những phong bao lì xì đỏ thắm. Sáng mùng một Tết, tôi cùng bố mẹ đi chúc Tết họ hàng. Đường phố hôm nay vắng vẻ hơn, thỉnh thoảng mới có một vài người qua lại. Ai cũng đều mặc những bộ quần áo đẹp nhất, rực rỡ nhất cho ngày đầu tiên của năm mới. Những lời chúc tốt đẹp, mang lại niềm vui hân hoan cho mỗi người.

    Không khí của dịp Tết thật ấm cúng. Nhờ có Tết mà những giá trị văn hóa truyền thống cũng được gìn giữ. Chúng ta hãy biết trân trọng dịp Tết cổ truyền của dân tộc.

    Bài văn trình bày cảm xúc đối với một sự việc – Mẫu 4

    Trong cuộc sống, mỗi người hẳn đều đã từng mắc phải sai lầm. Tôi cũng vậy, nhưng nhờ có lỗi lầm đó, tôi đã nhận ra được một bài học quý giá.

    Sự việc xảy ra vào tiết sinh hoạt cuối tuần trước. Hôm đó, cô giáo bận việc nên đã yêu cầu cả lớp tự quản. Vốn ham chơi, tôi đã rủ Cường trốn tiết đi chơi điện tử. Chúng tôi trèo tường ra ngoài, rồi vào quán điện tử gần cổng trưởng chơi. Tôi chọn một chỗ khuất trong cùng. Cả hai đang ngồi chơi rất say sưa thì bỗng nghe thấy một giọng nói quen thuộc:

    – Minh và Cường, sao các em lại ở đây?

    Tôi quay lại thì phát hiện ra là cô Thúy – giáo viên chủ nhiệm của lớp tôi. Tôi cảm thấy lo lắng, gọi Cường ngồi bên cạnh đứng dậy:

    – Thưa cô, chúng em…

    Cả hai ngập ngừng không nói được gì. Tôi lén nhìn cô Thúy. Khuôn mặt của cô toát ra sự sự thất vọng. Cô nói:

    – Thôi, các em mau trở lại lớp cho cô. Ngày mai đến trường, cô sẽ nói chuyện với các em sau.

    Cả hai nhanh chóng quay lại lớp học. Hôm sau đến lớp, tôi cảm thấy rất lo lắng. Sau giờ học, cô đã gọi chúng tôi ra để nói chuyện riêng. Cô còn nói sẽ gọi điện để trao đổi với phụ huynh vào buổi tối.

    Suốt buổi học hôm đó, tôi cảm thấy thấp thỏm không yên. Buổi tối, khi cả nhà đang ngồi xem vô tuyến thì có tiếng chuông điện thoại. Tôi ngồi trên phòng hồi hộp chờ đợi. Mẹ là người nghe máy. Nghe tiếng mẹ thì đúng là cô giáo đã gọi đến thật. Nghe cuộc điện thoại xong, mẹ đã nói chuyện với bố nhưng tôi không nghe rõ được lời mẹ. Tôi cảm thấy vô cùng lo lắng. Mẹ gọi tôi xuống nhà.

    Mẹ nhẹ nhàng nói:

    – Vừa nãy, cô giáo có gọi điện đến để trao đổi về tình hình học tập của con.

    Tôi không dám nói gì, chỉ đứng im chờ đợi những lời trách mắng. Nhưng không, tôi chỉ nghe thấy bố nhẹ nhàng nhắc nhở:

    – Cô giáo đã nói về việc con trốn học để đi chơi game. Việc này khiến bố mẹ cảm thấy rất thất vọng.

    Sau đó, bố đã kể cho tôi nghe về việc khi bố còn nhỏ cũng đã từng ham chơi rồi trốn học. Nhưng ông bà nội đã khuyên bảo để giúp bố nhận ra sai lầm. Cả việc cuộc sống ngày xưa vất vả ra sao, nhưng ông bà vẫn cố gắng làm lụng để nuôi bố ăn học. Tôi lắng nghe những câu chuyện của bố mà cảm thấy ân hận về việc làm của mình vô cùng. Tôi nghẹn ngào nói với bố mẹ lời xin lỗi, cũng như lời hứa sẽ chăm chỉ học hành. Bố mẹ mỉm cười nhìn tôi, rồi động viên tôi.

    Sau sự việc xảy ra khiến tôi nhận ra bản thân cần phải thay đổi. Tôi trở nên trưởng thành hơn: chăm chỉ học tập, biết giúp đỡ bố mẹ… Đây đúng là một bài học đáng nhớ đối với tôi.

    Bài văn trình bày cảm xúc đối với một sự việc – Mẫu 5

    “Thời gian trôi qua mau chỉ còn lại những kỷ niệm. Kỷ niệm thân yêu ơi, sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô. Bạn bè mến thương ơi, sẽ còn nhớ những lúc giận hờn. Để rồi mai chia xa lòng chợt dâng niềm thiết tha. Nhớ bạn bè, nhớ mái trường xưa…”. Những câu hát trong bài “Mong ước kỷ niệm xưa” đã gợi nhắc cho tôi nhớ về ngày khai trường dưới mái trường Trung học cơ sở.

    Sự việc xảy ra vào một buổi sáng mùa thu tuyệt đẹp. Thời tiết mát mẻ, dễ chịu vô cùng. Tôi thức dậy thật sớm, chuẩn bị sách vở đầy đủ và mặc bộ đồng phục mới tinh. Đúng bảy giờ, tôi đạp xe đến trường. Trên đường đi, tôi cảm thấy thật háo hức, cũng đầy lo âu. Ngày hôm nay, tôi đã chính thức trở thành một học sinh Trung học cơ sở. Thật đáng tự hào biết bao!

    Con đường đến trường vốn đã quen thuộc. Trường Tiểu học của tôi cũng nằm gần đây. Trước đây, tôi thường được mẹ đèo đi học trên con đường này. Nhưng hôm nay, tôi đã lớn hơn và tự mình đạp xe đến trường. Chỉ khoảng mười lăm phút, tôi đã đến trường. Trước cổng trường thật đông đúc người, đó là những học sinh và cả phụ huynh đưa con đến trường. Khuôn mặt ai cũng rạng rỡ, hân hoan. Hôm nay, ngôi trường thật đẹp. Sân trường đã được quét dọn sạch sẽ. Những hàng ghế được xếp ngay ngắn. Trên sân khấu có treo một tấm băng rôn màu xanh. Ở đó có gắn dòng chữ màu trắng: “LỄ KHAI GIẢNG” ở chính giữa. Phía bên dưới là tên trường “THCS….”. Hai bên sân khấu cũng được treo những lá cờ đỏ thắm. Chiếc trống nằm im một góc. Ngay cả nó cũng đã được trang trí bằng một chiếc nơ màu đỏ rất đẹp.

    Buổi lễ khai giảng bắt đầu vào đúng bảy giờ ba mươi phút. Một hồi trống giòn giã vang lên yêu cầu học sinh ổn định chỗ ngồi. Những tiết mục văn nghệ do các anh chị học sinh trình bày đã mở đầu cho buổi lễ khai giảng. Tiếp đến là phần tổng kết về năm học cũ, cũng như mục tiêu của năm học mới của cô Hoa – tổng phụ trách. Sau phần phát biểu của cô, tôi sẽ đại diện cho học sinh khối lớp sáu phát biểu cảm nghĩ. Tôi cảm thấy khá hồi hộp Đây là lần đầu tiên tôi đứng phát biểu trước đông người như vậy. Nhưng nhờ có sự động viên của cô giáo tổng phụ trách, tôi đã có thêm sự tự tin. Phần trình bày của tôi đã rất trôi chảy, còn nhận được tràng pháo tay của mọi người nữa. Lần đầu tiên, tôi có cơ hội đứng trước toàn trường, thay mặt cho học sinh khối sáu, trình bày cảm nhận của mình. Đây chính là một niềm vinh dự của tôi.

    Nhưng ngày hôm đó, tôi cảm thấy ấn tượng nhất với lời phát biểu của thầy hiệu trưởng. Những lời nói sâu sắc mà quý giá giúp cho mỗi học sinh nhận thức rõ về trách nhiệm của mình. Buổi lễ khai giảng kết thúc bằng tiếng trống trường giòn giã do chính thầy hiệu trưởng đánh. Đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ âm thanh của tiếng trống trường khi đó.

    Buổi lễ khai giảng là một kí ức đẹp đẽ trong quãng đời học sinh của tôi. Nó sẽ trở thành hành trang quý giá để tôi có thể vững bước trong chặng đường tương lai phía trước.

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *